"Các bố mẹ ậm ừ với câu hỏi đơn giản về an toàn, nghĩa là con cái quý vị mất an toàn!"
Thời cuộc

"Các bố mẹ ậm ừ với câu hỏi đơn giản về an toàn, nghĩa là con cái quý vị mất an toàn!"

Có vô vàn câu hỏi về an toàn trong đời sống hàng ngày. Nếu các bố mẹ không trả lời được, hoặc ậm ừ, hoặc đùa cợt với các câu hỏi này, thì con cái quý vị mất an toàn là điều dễ hiểu.
cac bo me am u voi cau hoi don gian ve an toan nghia la con cai quy vi mat an toan
Ngày nay, vật dụng, hoàn cảnh mới ra đời liên tục, thế nên kiến thức an toàn phải học lại liên tục, cập nhật liên tục. Ảnh:QĐND

Các bậc bố mẹ đã bao giờ dành thời gian, ví dụ vài phút tập trung để:

- Nhìn thấy đường thoát hiểm của siêu thị, hoặc toà nhà mới khi đặt chân tới chưa ?

- Có chú tâm nghe kỹ hướng dẫn viên hàng không hướng dẫn thoát hiểm trong máy bay không ?

- Có bao giờ nghĩ là dây giày cần buộc kỹ để an toàn không ?

- Có bao giờ nghĩ là đi đâu, mà đi sớm hơn lịch hẹn một chút, là vì an toàn không ? Có làm như thế thường xuyên không ?

- Khi dừng xe, thì đã sẵn sàng để xuống xe ngay không, hay là lục đục mãi mới xuống được.

- Có lắng nghe và thực hiện bảo mật cho máy điện thoại và thường xuyên cập nhật cho app không ?

- Khoá cửa để ngăn không cho người ngoài vào, nhưng đã làm gì để dễ mở ra khi muốn thoát nạn hoặc dễ phá cửa vào khi cần cứu nạn.

- Có biết cầu dao điện nhà mình, nút nào để ngắt điện gì trong nhà không ?

- Có nhận ra là đừng tranh luận với người say, đừng thách thức người cầm vũ khí không ?

-......

Nếu phải đặt những câu hỏi như này, sẽ đặt được vài trăm câu. Nếu các bố mẹ không trả lời được, hoặc ậm ừ, hoặc đùa cợt với các câu hỏi trên, thì con cái quý vị mất an toàn là điều dễ hiểu.

Con vật sống trong rừng đời đời kiếp kiếp, quen với cái cây đó, con suối đó và thực tập an toàn suốt đời này đời khác, thành phản xạ. Con người xưa kia ít thay đổi nên kiến thức an toàn cũng phù hợp cho đời sống. Ngày nay, vật dụng, hoàn cảnh mới ra đời liên tục, từ quê thành tỉnh, từ nhà mái tranh thành chung cư, từ xe đạp lên ô tô, biết bao là sự thay đổi, thế nên kiến thức an toàn phải học lại liên tục, cập nhật liên tục.

Kỳ lạ nhất là rất nhiều người coi kỹ năng sống là kỹ năng tồn tại ở thiên nhiên hoang dã. Họ gửi con đi các khoá huấn luyện kỹ năng trong rừng và coi là đủ. Thực chất, kỹ năng an toàn ngay trong đời sống hàng ngày là khởi đầu căn bản nhất của kỹ năng sinh tồn, thì ít ai học. Nhiều năm mình thực nghiệm rồi, giả sử mình có nhắc và phân tích cho ai, thì hầu hết đều bảo, thôi vui vẻ đi, có sao đâu, gì mà nghiêm trọng thế.

Sự sống chỉ cách nhau một nửa hơi thở. Có thở ra mà không có thở vào là “xong”!

Tin mới

Sau mỗi vụ tai nạn lao động là một gia đình mất tương lai

Sau mỗi vụ tai nạn lao động là một gia đình mất tương lai

Bao giờ người lao động mới có thể đi làm với niềm tin rằng cuối ngày, họ sẽ được trở về nhà bình an?
Đồng thuận để tăng lương

Đồng thuận để tăng lương

"Có năm, chúng tôi họp đến phiên thứ ba" - ông Lê Đình Quảng vẫn nhớ như in những cuộc thương lượng về lương tối thiểu cách đây chục năm.
Để người lao động nhớ đến Công đoàn đầu tiên

Để người lao động nhớ đến Công đoàn đầu tiên

Người phụ nữ ôm chặt hai đứa con rồi bật khóc khi nghe kết luận cuối cùng của đoàn điều tra.

Tin tức khác

Khi mọi hoạt động công đoàn đều có thể đo được

Khi mọi hoạt động công đoàn đều có thể đo được

Mô hình thí điểm “Công đoàn cơ sở xã hội chủ nghĩa” tại Hải Phòng đang từng bước trả lời câu hỏi: Làm thế nào để công đoàn không chỉ chăm lo mà còn thực sự bảo vệ quyền lợi người lao động một cách bền vững, rõ ràng và đo đếm được?
Đối thoại: Sức mạnh giữ cân bằng của Công đoàn

Đối thoại: Sức mạnh giữ cân bằng của Công đoàn

Đằng sau hàng chục nghìn bản thỏa ước lao động tập thể là hành trình gian nan, bền bỉ của những Chủ tịch Công đoàn cơ sở – những người lặng lẽ đứng giữa để giữ cân bằng lợi ích.
Xe điện và chung cư: Bài toán khó cho Hà Nội

Xe điện và chung cư: Bài toán khó cho Hà Nội

Hôm nay dư luận Hà Nội rộ lên chuyện xe điện không được chấp nhận gửi tại chung cư.
"Công dân hạng hai"

"Công dân hạng hai"

Bài phát biểu của Tổng Bí thư Tô Lâm nhân Ngày Quốc tế Người khuyết tật vừa qua không chỉ là một thông điệp chính trị, mà còn là một "mệnh lệnh" đầy tính nhân văn, đánh dấu sự chuyển mình mạnh mẽ trong tư duy của cả hệ thống chính trị đối với cộng đồng người khuyết tật. Từ góc nhìn của một người trong cuộc, tôi đã thấy hành trình từ "công dân hạng hai" đến những con người được bảo vệ bởi "nhân quyền" là cả một chặng đường dài đầy cảm xúc.
“Nhà giáo cũng cần tri ân xã hội”

“Nhà giáo cũng cần tri ân xã hội”

Những ngày cận 20.11, thay vì chỉ lặp lại thông điệp “nghề cao quý nhất”, Bộ trưởng Nguyễn Kim Sơn năm nay còn đưa ra một thông điệp khác: “Nhà giáo cũng cần tri ân xã hội… Chúng ta cần có sự báo đáp cho xứng với sự phó thác, sự quan tâm và kỳ vọng của xã hội”.
“Đi bắt học trò”

“Đi bắt học trò”

“Đi bắt học trò” – cụm từ tưởng như đùa vui nhưng lại là công việc quen thuộc của nhiều thầy cô giáo vùng cao mỗi dịp khai giảng, sau kỳ nghỉ Tết Nguyên đán hay sau những kỳ nghỉ lễ dài ngày.
Xem thêm