Phút trải lòng của nghề giáo
Thời cuộc

Phút trải lòng của nghề giáo

Mỗi người có con đường lựa chọn nghề nghiệp của riêng mình. Có người đến với nghề  giáo bởi sự yêu thích, có người lại được nghề lựa chọn như một nhân duyên và có vô số người đến với nghề vì áp lực mưu sinh cuộc sống. Nhưng có lẽ, như với bất kỳ nghề nghiệp nào, khi người thầy  đã lựa chọn, tin yêu thì sự thay đổi là cả một quá trình trăn trở và đầy tiếc nuối. .    
nhung phut trai long
Nhiều năm qua ở xứ Nghệ quê tôi, dạy học là nghề được nhiều học sinh lựa chọn

Tối qua, khi đọc bài thơ của thầy giáo Đinh Quốc Lợi, giáo viên Trường THCS Nghi Quang, huyện Nghi Lộc, tỉnh Nghệ An gửi trong nhóm Cán bộ công đoàn huyện khiến tôi chững lại với nhiều suy nghĩ. Bài thơ được thầy bấm viết trên điện thoại khi vừa về từ cuộc chia tay một người em đồng nghiệp đã 8 năm gắn bó với nhà trường nhưng đành bỏ cuộc vì trường thừa giáo viên và không thể vào biên chế. Bài thơ với câu từ mộc mạc của một người không chuyên cũng đủ cho nhiều người hiểu và chia sẻ.

Tám năm ròng cùng phấn trắng bảng đen

Em trải nghiệm đủ sự tảo tần nghề giáo

Âu cũng vì miếng cơm manh áo

Nung nấu khát khao chờ đợi tháng ngày

Gần một thập niên gắn bó với mái trường này

Hẳn với em không bao giờ vô nghĩa

Nung nấu mỏi mòn thủy chung với nghề cao quý

Mảnh đất này mãi vẫn không có chỗ cho em

Anh hiểu rằng em đã thức nhiều đêm

Lăn lội nhiều với nghề để nuôi khát vọng

Nhưng cánh tay của ngành vẫn chưa đủ rộng

Để đón em một thầy giáo tận tâm

Mong hạnh phúc và cuộc sống bình yên

Luôn gõ cửa nhà em mỗi bình minh ngày mới

Mẹ em đã mỗi ngày mong đợi

Thầy giáo Hồng đi dạy về cùng gia đình những bữa cơm vui

Trưa nay cùng em trong chén rượu phân li

Anh nâng lên nửa mừng nửa tủi

Cử chỉ một đôi người có phần bối rối

Vì biết rằng sắp phải cách xa em

Dòng thơ nửa chừng anh không thể đặt tên

Để lúc buồn anh có thể còn viết tiếp

Nhưng hơn lúc nào hơn bao giờ hết

Tự đáy lòng mong tạo hóa ban công bằng, ban hạnh phúc cho em

Sinh ra trên mảnh đất xứ Nghệ, mảnh đất có truyền thống hiếu học nên tôi thấu hiểu nỗi mong mỏi và sự kỳ vọng của các thế hệ người Nghệ đối với nghề nhà giáo. Rất nhiều gia đình mong muốn con mình trở thành giáo viên. Nghề cao quý ấy gắn với quá nhiều niềm tự hào, thế nên dù có vất vả, có hao tâm tổn trí, có nghèo… cũng vẫn cứ tự hào. Chẳng thế mà, khi tôi còn là một học sinh tiểu học, câu nói hàng ngày vẫn được nghe từ ông bà, cha mẹ là “Phải học giỏi để sau này đi dạy”. Và đó cũng là con đường duy nhất tôi được định hướng lựa chọn khi thi ngành. Dường như được làm nghề dạy học và vào biên chế nhà nước là mong muốn cố hữu của bao thế hệ con người xứ Nghệ. Thế nên những câu thơ của thầy Lợi khiến tôi ngổn ngang những cảm xúc khi hình dung sự kỳ vọng của những gia đình và sự tủi thân, bất lực của người trong cuộc. Tôi hình dung được cảnh hai người đàn ông cầm chén rượu chúc nhau mà mắt buồn lệ giấu; tôi hiểu bài thơ được bấm viết liên tục trong đêm khuya khi men rượu vẫn còn là những cảm xúc rất chân thật.

Nhiều người trong nhóm đọc bài thơ, cảm xúc trở thành khoảng lặng. Ai cũng trả lời với dòng tin nhắn ngắn ngủi: Thương! Có lẽ, cũng chẳng muốn nói gì nhiều bởi những năm qua họ đã quen với nhiều trường hợp như thế trong nghề. Và quả thực, hỏi thầy Lợi về cảm xúc lúc ấy, thầy cũng chẳng nói được gì nhiều. “Thương chú Hồng em ạ, 8 năm nay chú ấy dạy Toán - Tin nhưng đến bây giờ trường vẫn thừa giáo viên và không còn biên chế. Chú xin nghỉ dạy và đi tìm việc làm khác”.

Cả một quãng thời gian dài, rất nhiều học sinh quê tôi thi vào trường sư phạm, thế nên hàng chục năm trôi qua vẫn kéo dài tình trạng thừa giáo viên ở các cấp học và sinh viên sư phạm không có việc làm. Thỉnh thoảng tôi vẫn nghe các bạn trong lớp sư phạm ngày xưa than thở với nhau, rằng không biết đến bao giờ mới thiếu giáo viên dạy Văn để bọn mình được trở về dạy học, khiến tôi không khỏi chạnh lòng. Vẫn biết, mỗi người có niềm yêu thích và lựa chọn riêng cho công việc của đời mình, thay đổi hay từ bỏ nghề cũng là lẽ thường trong cuộc sống. Thế nhưng, để bước chân được vào nghề giáo trên mảnh đất quê tôi quả thực rất gian nan với nhiều nỗi niềm khó tả.

nhung phut trai long Covid-19: Cập nhật thông tin mới nhất ngày 12/7
nhung phut trai long Kỷ luật công chức có gì thay đổi?
nhung phut trai long "Đã có kết quả phỏng vấn, mai đi làm rồi!"

Tin mới

Sau mỗi vụ tai nạn lao động là một gia đình mất tương lai

Sau mỗi vụ tai nạn lao động là một gia đình mất tương lai

Bao giờ người lao động mới có thể đi làm với niềm tin rằng cuối ngày, họ sẽ được trở về nhà bình an?
Đồng thuận để tăng lương

Đồng thuận để tăng lương

"Có năm, chúng tôi họp đến phiên thứ ba" - ông Lê Đình Quảng vẫn nhớ như in những cuộc thương lượng về lương tối thiểu cách đây chục năm.
Để người lao động nhớ đến Công đoàn đầu tiên

Để người lao động nhớ đến Công đoàn đầu tiên

Người phụ nữ ôm chặt hai đứa con rồi bật khóc khi nghe kết luận cuối cùng của đoàn điều tra.

Tin tức khác

Khi mọi hoạt động công đoàn đều có thể đo được

Khi mọi hoạt động công đoàn đều có thể đo được

Mô hình thí điểm “Công đoàn cơ sở xã hội chủ nghĩa” tại Hải Phòng đang từng bước trả lời câu hỏi: Làm thế nào để công đoàn không chỉ chăm lo mà còn thực sự bảo vệ quyền lợi người lao động một cách bền vững, rõ ràng và đo đếm được?
Đối thoại: Sức mạnh giữ cân bằng của Công đoàn

Đối thoại: Sức mạnh giữ cân bằng của Công đoàn

Đằng sau hàng chục nghìn bản thỏa ước lao động tập thể là hành trình gian nan, bền bỉ của những Chủ tịch Công đoàn cơ sở – những người lặng lẽ đứng giữa để giữ cân bằng lợi ích.
Xe điện và chung cư: Bài toán khó cho Hà Nội

Xe điện và chung cư: Bài toán khó cho Hà Nội

Hôm nay dư luận Hà Nội rộ lên chuyện xe điện không được chấp nhận gửi tại chung cư.
"Công dân hạng hai"

"Công dân hạng hai"

Bài phát biểu của Tổng Bí thư Tô Lâm nhân Ngày Quốc tế Người khuyết tật vừa qua không chỉ là một thông điệp chính trị, mà còn là một "mệnh lệnh" đầy tính nhân văn, đánh dấu sự chuyển mình mạnh mẽ trong tư duy của cả hệ thống chính trị đối với cộng đồng người khuyết tật. Từ góc nhìn của một người trong cuộc, tôi đã thấy hành trình từ "công dân hạng hai" đến những con người được bảo vệ bởi "nhân quyền" là cả một chặng đường dài đầy cảm xúc.
“Nhà giáo cũng cần tri ân xã hội”

“Nhà giáo cũng cần tri ân xã hội”

Những ngày cận 20.11, thay vì chỉ lặp lại thông điệp “nghề cao quý nhất”, Bộ trưởng Nguyễn Kim Sơn năm nay còn đưa ra một thông điệp khác: “Nhà giáo cũng cần tri ân xã hội… Chúng ta cần có sự báo đáp cho xứng với sự phó thác, sự quan tâm và kỳ vọng của xã hội”.
“Đi bắt học trò”

“Đi bắt học trò”

“Đi bắt học trò” – cụm từ tưởng như đùa vui nhưng lại là công việc quen thuộc của nhiều thầy cô giáo vùng cao mỗi dịp khai giảng, sau kỳ nghỉ Tết Nguyên đán hay sau những kỳ nghỉ lễ dài ngày.
Xem thêm